Truyện Sex: Xóm đụ – Phần 1

– Hiếu! Về ăn cơm con!

Tiếng gọi văng vẳng trong cái xóm lao động bình dân vang lên giữa trưa hè nắng gắt. Thằng Hiếu, thằng bạn thân chí cốt của tôi đang ngồi thì thụp bên cạnh tôi nhấp nhô cái đầu nói:
– Chết cha! Mẹ tao gọi về ăn cơm rồi, tao té đây nhé, mày ở lại mà xem, có gì hay ho tí về kể lại cho tao!
– Ờ được rồi mày về đi không mẹ mày đi tìm phát hiện ra hai đứa thì toi đấy.
Thằng Hiếu mỉm cười nhe hàm răng có cái răng khểnh với hai cái má núm đồng tiền trông khá là tinh nghịch.
Nó phủi phủi lại cái quần áo cho bớt dính tí vữa tường cùng với mảng rêu màu xanh rị rồi luồn qua mấy bụi cây sau đó nhảy qua tường về.
Tôi thì ngồi lại, nhòm nhòm qua cái lỗ cửa sổ thông hơi bé bằng ba viên gạch chỉ để nhìn vào cái nhà tắm.
Tiếng xả nước trên cái sàn bê tông xì xoạp vang lên đều đặn cứ năm mười giây một lần. Bên trong là chị Nhung đang vô tư múc gáo nước xối nước từ cái chậu thau bằng nhựa lên trên người.

Chị Nhung hơn tôi 3 tuổi đang học lớp tám còn tôi với thằng Hiếu thì đang học lớp năm. Tôi với thằng Hiếu là hai thằng trẻ con cùng tuổi học cùng lớp trong cái xóm lao động này.
Nhìn hai cái bầu ngực nhu nhú lên trong người tôi phảng phất một cái gì đó khó chịu lắm, lúc này thì tôi cũng chẳng biết vì sao như vậy.
Cái con “chim” bé xíu trong quần bỗng nhiên cứng lên, nhưng nó cũng chỉ to bằng cái ngón tay của người trưởng thành mà thôi.
Do nhìn qua cái khe thoáng nên chỉ nhìn được phía trên là hai cái bầu vú với tấm lưng trần mà thôi. Mải mê ngắm thân hình nõn nà của chị Nhung được hơn mười phút thì chị Nhung đứng lên mà lau người.
Không ngờ chính lúc này thì cái mu lồn nó lại tiến sát về phía cái ô thoáng và ngang tầm mắt với tôi hơn.
Đây không phải lần đầu nhìn tắm trộm nhưng lần đầu nhìn thấy cái lồn của chị Nhung. Nó vun cao, lớt phớt vài sợi lông mềm mại, ở giữa là một cái khe bé xíu đang dính đầy nước.
Chị Nhung với cái khăn luồn tay xuống lau qua cái khe lồn của mình rồi mặc quần áo vào. Tiếng dép loẹt quẹt vang lên, chị Nhung đi ra ngoài thì cũng là lúc tôi không ngó nghiêng qua cái lỗ nữa mà nhảy qua cái bờ tường bao đi về.
Mới mở được cái cổng thì tiếng mẹ tôi bảo:
– Này! Đi rửa chân tay đi rồi ăn cơm Long! Chiều nay mẹ đi làm đến mười giờ đấy nhé, chiều bố con ở nhà ăn cơm trước đi!
– Dạ vâng ạ!
Mùi canh cua thơm lừng cùng với cà pháo, bát mắm tôm với ít thịt rang khiến bụng tôi réo ùng ục.
Xóm lao động nghèo nên bữa cơm chỉ đạm bạc như vậy mà thôi. Ăn cơm xong thì tôi rửa bát rồi ra vườn vặt mấy trái roi đỏ mọng ăn.
Ở cái xóm lao động này thì tập trung chủ yếu là các hộ gia đình công nhân ở một nhà máy hóa chất gần đó chứ không phải là dạng ô hợp nhiều người làm công việc khác nhau ở cùng.
Đang ngồi vắt vẻo trên cây roi thì nghe tiếng thằng Hiếu:
– Long ơi!
Tôi ngó nghiêng qua tán lá roi rợp mát rồi nói:
– Tao trên này, mở cửa vào đi, chú ý là nhẹ nhàng mẹ tao ngủ chiều đi làm đấy!
Nó không trả lời rồi khẽ khàng tháo nhẹ nhẹ cái dây xích sắt to bằng cổ tay quấn quanh cửa rồi đi vào sau đó tót lên một cành cây ngồi cạnh tôi đồng thời tay nó với lấy quả roi đỏ mọng trước mặt.
Ngoạm một cái nó nhai nhồm nhoàm rồi bảo:
– Này! Hôm nay mày nhìn thấy gì?
– Thì nhìn thấy bình thường thôi chứ thấy gì nữa.
Thằng Hiếu tặc lưỡi nói tiếp:
– Bình thường là thế nào mày kể tao xem nào.
Tôi cười khì khì rồi nuốt ực một cái nói:
– Thấy vú với thấy bướm chị ấy chứ còn thấy gì nữa.
Thằng Hiếu có vẻ thích thú hỏi tiếp:
– Đẹp không mày!
Tôi gật đầu lia lịa rồi nói:
– Nói chung là đẹp, kiểu to to tròn tròn ấy, mà tao thấy vú bà Nhung này be bé sao ấy, không bằng cái Huyền ở lớp mình!
Thằng Hiếu nghe thế bảo:
– Thế á? Bà Nhung hơn chúng mình ba tuổi, giờ cũng đã mười bốn mười lăm thì phải sao vú bé thế nhỉ, cái Huyền bằng tuổi chúng mình mà vú to thật.
Tôi gật gật lia lịa cái đầu thì thằng Hiếu hỏi tiếp:
– À! Thế cái bướm của bà ấy sao?
– Thì cũng dạng như mấy đứa con gái lớp mình thôi, đéo có cái gì là khác cả, lông thì cũng mọc có một chút chứ không rậm rạp như cô Tuyết.
Xin nói thêm cô Tuyết cũng là một người trong xóm, có chồng nhưng ly dị vì tính lẳng lơ của mình. Nhà cô Tuyết thì ở giữa xóm, phía sau nhà cũng có tường bao với mấy cây roi nhưng tường bao khá thấp nên chúng tôi nhìn trộm suốt.
Nghe tôi nhắc đến cô Tuyết thì thằng Hiếu bảo?
– Ờ! Công nhận bướm bà này lắm lông thật đấy, nhiều hơn mấy cái diễn viên mà trong mấy cuốn băng hình mà ông Tùng cho tụi mình xem nhỉ.
Tùng gần như anh cả trong xóm, năm nay đã học lớp chín rồi, bằng vai với anh Tùng còn có anh Khương và chị Yến, chị Ly nữa.
Thằng Hiếu tiếp tục vặt thêm hai ba quả roi rồi bảo:
– Mày thấy bà Nhung ấy có cho tay vào trong cái lỗ mà chọc chọc giống cô Tuyết không?
Tôi lắc đầu nói:
– Không! Tao chỉ thấy bà ấy xoa xoa nhẹ trên cái chỗ mu ấy sao đó vuốt qua cái khe mấy cái thôi!
Cả hai đứa hí hửng rồi nói chuyện tiếp, nói chung là về mấy nhân vật phim chưởng như Tiêu Phong, Đoàn Dự… v. Vv…
Ngồi chán thì tôi hỏi thằng Hiếu:
– Mày đã bao giờ nhìn bướm chị mày chưa?
Thằng Hiếu thì có một bà chị tên Thảo hơn nó hai tuổi đang học lớp bảy, kém chị Nhung một lớp, anh Tùng hai lớp và hơn chúng tôi hai lớp.
Nghe tôi hỏi thế thì nó bảo:
– Hì hì! Tao nhìn suốt rồi, vú bà ấy cũng to to ra phết ngang ngửa cái Huyền lớp mình đấy, thế còn chị mày thì sao?
Chị tôi tên Phụng, cũng học lớp tám bằng chị Nhung. Nghe thằng Hiếu nói thế thì tôi bảo:
– Tao thì thỉnh thoảng vô tình mới nhìn được thôi, vô tình thấy bà ấy thay quần áo đi học thêm thì nhìn thấy mà bướm chị tao cũng nhiều lông hơn bướm chị Nhung. Thế bướm chị mày có mọc lông chưa Hiếu?
Tôi hỏi ngược lại thì thằng Hiếu trả lời:
– Có một ít thôi nói chung là lún phún được vài sợi như là râu lão Hùng trọc bán nước ngoài đầu ngõ ấy!
Tôi nghe như vậy thì cười hì hì sau đó cả hai đứa cùng cười. Ngồi chán trên đó thì nó nói:
– Ăn roi mãi ghê răng quá, trèo qua nhà chị Yến đi, nhà bà ấy có cây nhãn ngon vãi, chín rồi mà đéo cho ai vặt cả!
– Ở cũng được thôi! Bà này không ngủ trưa nên hay trông lắm!
– Kệ! Trèo mẹ lên chỗ cao rồi vặt, bà này có biết trèo cây đâu!
Tôi gật đầu đồng ý căn bản tôi leo trèo không kém gì thằng Hiếu cả thậm chí còn có phần vượt trội cả nó nữa.
Hai đứa định trèo sang nhưng phải đợi mẹ tôi đi làm đã, khóa cửa cẩn thận xong thì hai đứa mới thoải mái mà đi được.
Lom khom rồi nhảy qua cái tường rào, hai đứa như hai con khỉ nhanh chóng bám cành mà leo lên tận ngọn cây nhãn.
Ở đây nắng nhiều nên nhãn to và có phần ngọt hơn, hai đứa vừa bẻ vừa nhâm nhi thì có tiếng gọi ở bên dưới:
– Hai đứa có xuống ngay không chị cho ăn đòn bây giờ. Dám bẻ trộm nhãn nhà chị à!
Tiếng con gái lanh lảnh phía bên dưới hóa ra là của chị Yến. Thấy chị Yến đứng bên dưới cả hai đứa lè lưỡi ra trêu mà nhắc:
– Em xuống chị đánh em thì sao, mà muốn đánh em thì trèo lên đây mà đánh này! Lêu lêu!
Tôi vừa nói xong thì chị Yến gào to hơn:
– Xuống nhanh không chị mách bố mẹ bây giờ:
Thằng Hiếu có vẻ sợ nhưng sau đó lấy vẻ bình tĩnh bảo:
– Hì hì! Chị mách đi. Hi hi… làm gì có ai ở nhà mà mách!
Chị Yến chu cái môi lại hứ hứ nhưng không làm gì được chúng tôi đơn giản vì chị Yến không biết trèo cây.
Ngó nghiêng một lúc rồi chị Yến lấy cái sào ra chọc hai đứa nhưng sào thì ngắn làm sao mà tới được hai đứa, cả hai đứa vừa ăn nhãn vừa cầm hột nhãn ném lại.
Nhìn hai đứa ăn có vẻ ngon lành lắm nên chị Yến tức lắm, quay lại lấy dép mà ném chúng tôi nhưng dép ném lên thì vướng cành với vướng lá cây nên không thể nào trúng được.
Chị Yến tức lắm, không làm gì được phụng phịu ngồi xuống. Tôi với thằng Hiếu nhìn chị Yến có vẻ giận như vậy thì mỉm cười bảo:
– Thôi được rồi em xuống! Làm gì mà cáu thế? Có ăn không em bẻ xuống cho một cành này!
Nghe tôi nói thế chị Yến hừ một cái nhưng cười được ngay, với với cái sào bằng trúc rồi chỉ chỉ mấy cành nhãn phía cao mà nói:
– Đấy! Bẻ cành đấy đấy!
Tôi bĩu môi nguýt!
– Đã ở dưới rồi mà còn đòi ăn cành ngon!
– Nhưng đây là nhãn nhà chị chứ!

Hai đứa ngồi trên cây trề cái miệng ra nhưng rồi cũng nhảy cố với lấy mấy cành nhãn to bẻ sau đó thoăn thoắt nhảy xuống khoảng đất nâu đậm phía dưới.
Chị Yến hí hửng chạy ra rồi lấy cành nhãn chúng tôi đưa cho. Ngồi trước thềm ba đứa vừa ăn vừa nói chuyện.
Nếu so về chiều cao thì chị Yến tôi đoán chắc là cũng được mét năm tư năm năm rồi còn chúng tôi, hai đứa nhóc tì cũng khoảng mét rưỡi.
Đang nhâm nhi cái hột nhãn thì tôi vô tình quay lại nhìn chị Yến. Chị Yến mặc cái áo hai dây với cái quần lửng ở nhà trông kiểu nghịch nghịch lắm nhưng tôi để ý thấy chị Yến không mặc áo lót.
Hai cái núm vú nhỏ xíu hiện lên trên cái áo khiến tôi chăm chú mãi. Sợ chị Phát hiện nên thỉnh thoảng tôi mới dám nhìn mà thôi.
Ăn hết ba chùm nhãn thì tôi bảo:
– Thôi hai đứa em té đây, qua nhà Anh Tùng làm phát xem có thu hoạch được gì không!
Vừa nói xong thì chị Yến bảo:
– Cho chị đi với!
– Đi đâu mà đi! Ở nhà đợi tụi em tí tụi em mang về cho.
Chị Yến tiu nghỉu nói:
– Sao mà không cho chị đi!
Thằng Hiếu hất hàm nói luôn:
– To như con tịnh thế này, đi cùng bị ông ấy phát hiện ra thì sao?
– Thì chị đi đằng sau thôi mà.
Giọng điệu van xin của chị Yến không khiến cho hai thằng nhóc chúng tôi động lòng nhưng thôi kệ. Không cho đi là không cho đi!
Thằng Hiếu nhất quyết như vậy nên chị Yến phải ở nhà đợi chúng tôi. Anh Tùng ở xóm thì cũng thuộc dạng nghịch ngợm nhưng được cái là khá béo.
Dáng người ục ịch với đôi mắt một mí híp lại đôi lúc trông buồn cười vô cùng. Chơi với đám tụi nhỏ chúng tôi nói chung anh cũng thuộc dạng nhường nhịn không bắt nạt.
Tuy thân hình béo như vậy nhưng anh Tùng lại rất hay nghĩ được những kiểu nghịch không giống ai kiểu phá làng phá xóm khiến người lớn nhiều lần mắng vốn.
Hai đứa lếch thếch trèo qua cái hàng rào chứ không đợi chị Yến mở cửa, sau đó quay ngược hai cái mũ lưỡi trai rồi cả hai mon men đi theo cái tường bao quanh xóm.
Vòng đến mảnh vườn nhỏ nhỏ tầm hai chục mét vuông phía đầu hồi nhà anh Tùng thằng Hiếu bảo:
– Nhà ông này chẳng có cái cây mẹ gì ăn ngon lành cả.
Tôi hất hàm bảo:
– Mẹ cây mít lù lù thế kia mày bảo đéo có cây nào là sao!
Thằng Hiếu ngước lên nhìn cây mít rồi bảo:
– Mẹ toàn quả to thế kia mất một quả biết ngay!
– Thì kệ chứ có sao đâu!
Thằng Hiếu lưỡng lự một lúc rồi bảo:
– Nhưng mà… to thế ăn làm sao hết, có hai đứa tao với mày cùng lắm là bà Yến nữa mà bà này thì ăn sao được hết quả mít. Mang về nhà là bị phát hiện ngay!
Thằng Hiếu nso suy luận cũng có lý nhưng tôi gạt đi bảo:
– Kệ! Cứ lên xem quả nào chín đã, nếu chín gần hết rồi thì chọn quả bé nhất, to hơn cái rổ đựng trái cây bé bé nhà tao thì được thôi, mít còn có xơ nữa mà…
Thằng Hiếu thấy tôi nói có lý nên nó gật đầu. Hai đứa mon men sát cái tường đầu hồi rồi ghé mắt nhìn quá cái cửa sổ xem trong người có nhà không.
Phía xa anh Tùng đang vắt chân lên mà đọc quyển truyện kiếm hiệp vẻ chăm chú lắm. Tôi quay lại nói với thằng Hiếu:
– Lão Tùng này mê truyện lắm, đọc thế đéo biết cái gì đâu, trèo thôi.
Hai đứa gật đầu đồng ý rồi thoăn thoắt trèo lên cây mít. Không biết năm nay được mùa hay sao mà cây mít nhà anh Tùng không được to lắm nhưng cũng đến sáu bảy mươi quả.
Một cây mít mà được sáu bảy chục quả cũng tính là sai lắm rồi. Tôi ôm vào cái cành mít có bề ngang gần bằng cái rổ rồi gõ nhẹ nhẹ vào mấy trái.
Đột nhiên tiếng thằng Hiếu phía sau vang lên:
– Long có quả này chín!
Ngoái đầu lại thì tôi thấy thằng Hiếu hí hửng chỉ cho tôi quả to bằng cái rổ cỡ lớn:
Xua xua tay tôi bảo:
– To thế ăn sao hết, chọn quả khác đi mày!
Nó gật đầu chọn tiếp thì tôi cố gắng ôm cái thân cây bò ra phía ngoài rồi gõ thử vào một quả mít bé bé hơn.

(Visited 5.037 times, 13 visits today)

DuoiBaiVietPC

DuoiBaiVietMobi

Trang : 1 2 3

DuoiCungBaiVietPC

DuoiBaiVietMobile2

");